[APH] Xanh

Drabble 3 – Xanh

Author: Kievan_Rus.

Rate: K+.

A/N: : Mọi chi tiết trong fic đều không liên quan đến lịch sử, vì vậy làm ơn không bàn luận về tính chính xác của nó.

Warning: rất OOC.

Status: Complete.

Xanh. [Phát thứ ba – Rỗng]

 

 Dù ở bất cứ đâu, bầu trời vẫn xanh như vậy. 

Cho dù có qua bao năm tháng, màu lam ấy vẫn không đổi …

 và cả màu của nỗi buồn cũng thấm đẫm sắc trời.

 

 

 

Cậu nói rằng, màu xanh là sắc màu đẹp đẽ nhất. Đó là màu của bầu trời cao rộng mà hắc ưng phương Bắc trải rộng cánh chao lượn, chưa từng biết mỏi mệt.

 

Đối với anh, màu xanh mang theo những hồi ức tươi đẹp, là màu của nỗi buồn miên man.

 

Chung quy, đối với họ. Màu xanh đều là vô cùng tận.

 

 

Một ngày đầu tháng mười, mang theo cả tình yêu và nỗi nhớ.

 

Thu cựa mình, làn gió chạm vạt áo khẽ xôn xao. Trảng lá vàng rực một góc phố cũ kĩ. Những giọt mật vàng óng rơi bên hiên, nhạt sắc qua lớp kính mờ, ẩn hiện dưới tàn lá bạch dương, đan vào gam xám xịt ủ dột của bức tranh một vệt buồn chảy dài.

 

Trời cao, miên man những đám mây trôi về phương Nam. Cùng tồn tại dưới một vòm trời, liệu nơi ấy có cô độc như ở đây …

 

 

Chậm rãi bước trên con đường đông đúc, Russia nhận ra mọi thứ đã quá khác biệt. Có thể vẫn những con người ấy, vẫn góc phố ấy, ngôi nhà ấy, nhưng dường như thật xa vời trong trí nhớ của một quốc gia như anh.

 

Con người luôn khư khư ôm lấy kỉ niệm, quá khứ. Bởi lẽ cho dù con người có thay đổi, vạn vật có biến chuyển, kỉ niệm vẫn luôn tồn tại và không đổi thay.

 

Con người cứ mãi ôm quá khứ, là con người chìm đắm trong một nỗi niềm u uất khó gọi tên. Một nỗi niềm trải dài theo tháng năm.

 

Russia đang dạo trên miền đất mang tên gọi Đông Đức thuở nào. Không còn nghèo đói, không còn khổ đau, nhưng vùng đất này vẫn quá khác biệt so với miền Tây.

 

Cũng đúng, vì cậu vốn là như thế …

 

 

Anh dừng lại trước dấu tích của bức tường Berlin năm nào.

 

Những viên gạch vỡ, từng mảng rơi rụng, đoàn người ào ạt trào qua như cơn thác lũ.

 

Nhắm mắt lại, tưởng chừng như đã thấy. Những thanh âm reo hò, ánh đuốc sáng rực, bóng lưng lặng lẽ trong làn tuyết phủ. Đâu đó, vang vọng lại một thanh âm quá đỗi xa xôi.

 

“Những kỉ niệm, sẽ là thứ duy nhất bất biến ở nơi tuyết trắng phủ đầy này. Cho dù, cậu không còn ở đây, Gilbert …”

 

Đâu đó, vọng lại thanh âm thổn thức. Cái mặn chát nơi đầu lưỡi.

 

Đôi mắt ánh lên sắc đỏ tuyệt diệu.

 

Đâu đó, những hình ảnh thoảng qua nhạt nhòa, nhưng vương sắc máu.

 

Ráng chiều buông bên ô cửa gỗ mục. Căn phòng tăm tối lạnh lẽo.

 

Một cái nắm tay.

 

Một câu níu giữ.

 

Một trò chơi.

 

Một tiếng súng.

 

Im lặng chảy tràn, hòa vào tịch mịch.

 

 

Mở mắt ra, chỉ là, bức tường xám như hiện thực vỡ nát. Trên cao là bầu trời xanh rộng trải dài vĩnh hằng.

 

 End – Drabble 3 – 03.10.2012


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

- Touken Ranbu Hanamaru -

"Chào mừng đến với đại bản doanh của muôn hoa."

露普のファン

And if you're ever less than certain / I will be your Iron Curtain / I will be your Berlin Wall / And I will never fall

Onishiro

Tổng hợp doujinshi về Hoozuki x Hakutaku

Nhà Hàng Gấu Mèo

[ S ở t h ú c ầ u v ồ n g ]

Nguyệt Lai Hương

Đồng ruộng thắm sắc hoa bờ ấy. Thong dong, chớ vội quay bước về...

Hồ Ly Sơn Động

Sasuke Universe ahihi :">>>

Thử miêu vương đạo muôn năm.

Có tương ngộ, có phân li, hận bất tương phùng. Thoáng yêu thoáng hận như gió thoảng mây bay. Cười ngạo nghễ, khóc bi ai, đời có lúc vui, có lúc buồn. Ai cùng ta đồng sinh cộng tử...!!!

~ Động lười ~

...............Home sweet home ..................

Khai Tâm

Thanh thanh tử câm, du du ngã tâm. Đãn vi miêu thử, trầm ngâm chí kim.

%d bloggers like this: