[Thử Miêu] Liễu Duyến – Thượng

Tâm trạng đang là cực kỳ, cực kỳ không tốt =c= …

Lâu quá không post bài, còn ai nhớ ta không ;A;

LIỄU DUYẾN.

 Tác giả: Khiên Hỏa

 Edit: Trạch Diễm (chưa được sự cho phép của tác giả.)

 

 

 Thượng.

 

Thật lạnh

Thân thể kiên cường chống đỡ bên vách tường đã tới cực hạn, chậm rãi, cả người theo đó trượt dần xuống mặt đất.

Quần áo sớm đẫm nước gắt gao bao bọc lấy thân, mà thân nhiệt, vốn theo từng giọt nước chậm rãi chảy, trôi dần khỏi cơ thể.

Chẳng còn đến nửa phần khí lực để hoạt động. Vốn định cứ như vậy nghỉ ngơi một lát, nhưng không ngờ thân thể đột ngột chấn động kịch liệt, sau đó liền cảm thấy một cỗ ấm áp trong cổ họng chạy tới miệng, tràn ra ngoài khóe môi, rơi trên mặt đất.

Là sắc đỏ tới ghê người.

Ha hả. Nôn ra một búng máu, liền coi như quên một phần cảm tỉnh, cũng thật thỏa đáng.

Ngăn một mạt cười, nụ cười vì kết cục chính mình đổi lấy. Ngọc Đường, ta mặc dù ngu ngốc đến mức nào, cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của ngươi.

Trong miệng, tràn ngập vị cảm tình chua xót, cứ như vậy nôn ra máu, này đã ba tháng thành quen rồi.

Không đưa tay lau đi vết máu trên môi, gian nan dịch chuyển thân thể, đem gian phòng nhỏ như nơi táng thân của chính mình.

Thật tốt, trước khi chết, cũng có nơi chắn gió che mưa, coi như ông trời đối đãi mình không tệ.

Chết cũng không tiếc ? Lại là vấn bản thân.

Có lẽ. Dù sao tâm nguyện đã hoàn thành.

Chính là, chính là bản thân luyến tiếc, luyến tiếc một mảnh thanh thiên, luyến tiếc Khai Phong Phủ, đại nhân cùng tiên sinh, luyến tiếc huynh đệ vào sinh ra tử. Luyến tiếc, một nơi quay trở lại, luôn hiện hữu nam nhân một thân bạch y.

Chính mình muốn hắn cùng người kia hạnh phúc, chỉ cần nhìn thấy, lại là không xuất hiện vướng tâm. Chính là đứng từ xa vọng kiến. Bất quá hiện giờ, cũng đã trở thành ảo vọng xa vời.

Nếu hắn biết mình còn sống, nhất định sẽ tự tay tới đâm chính mình đi. Ha hả.

Ngọc Đường, ngươi cứ hận, hận đến cả đời.

Hận, dẫu sao so với yêu cũng tốt hơn nhiều. Hận ta, ngươi có thể tự do. Hận ta, ngươi có thể gạt bỏ tất thảy, làm lại từ đầu, hảo hảo mà sống.

Ngươi trước vì ta, đã vô cùng thống khổ mỏi mệt, cũng đủ rồi. Thứ ta gây ra, sẽ theo ta mà biến mất. Đôi cánh tự do của ngươi chính là do ta bẻ gãy, giờ hoàn trả cho ngươi.

Chỉ dám trông mong, một mình ngóng trông, ngươi có thể thay ta hạnh phúc.

Vốn nghĩ thân thể đã sớm không còn thấy đau đớn nữa, từ nơi nào đó lại xuất hiện cảm giác tựa như bị xé nát, như bị dùi lỗ trong tâm.

Lại nghĩ chính mình khi còn làm Nam hiệp, trường kiếm vi vu giang hồ dẹp bao bất bình. Sau theo đại nhân thân nhập quan trường, vì dân chờ lệnh, trừ hại chúng sinh, chưa bao giờ vì bản thân mà so đo cái gì. Có bị Ngọc Đường quở trách hắn ngu ngốc, hắn lại không biết, mình vẫn chỉ là tục nhân, không thể biết hết tâm tư con người. Người cả đời nhớ kỹ, giấu tận sâu dưới đáy lòng, bản thân vẫn luôn gắng lấp vùi, từ trước tới giờ không ai biết được, hiện tại cùng tương lai lại càng không. Bí mật này, cứ để nó theo mình ra đi …

Thiên hạ không còn Triển Chiêu, cũng chẳng chịu tổn thất gì. Khai Phong phủ không có tứ phẩm đới đao hộ vệ, Hoàng Thượng chắc chắn sẽ chọn được người khác có tài hơn. Mà con chuột kia nếu không còn mèo, vậy chẳng phải càng tiêu dao hơn sao.

Ai, chớ quá tâm tưởng, cũng đừng không tương tư.

Không nghĩ đến, cuối cùng, không thể bỏ đi chấp niệm, lại là chính mình.

Ha hả, lắc đầu cười khổ, từ khi nào bản thân đã trở nên thương tâm tới mức này.

Chính mình tựa như đã đem ngọn đèn dầu đang leo lét cháy mà thổi tắt đi ? Trên người dường như cảm giác thấy – thực lạnh lẽo, ý thức dần trở nên hỗn độn …

Một đạo sấm sét rạch ngang trời, không kìm nén được chút rung động, chất lỏng tinh ngọt từ cổ họng rất nhanh trào ra, lại là khó khống chế, đem phun toàn bộ.

Tâm nguyện bình sinh vốn đã đạt được, một mình ta tới chốn a tì địa ngục là đủ rồi, Ngọc Đường, cầu ngươi nhất định hạnh phúc.

Hàng thanh lệ từ khóe mắt chậm rãi chảy xuống. Sau đó, cả người chìm vào bóng tối u uẩn, đối với người nọ mà nói, là giải thoát, cũng là bóng tối tịch mịch cùng bi thương khôn cùng …

Bên ngoài phòng ốc đơn sơ, mưa lớn xen lẫn tiếng sấm chớp, điên cuồng lướt qua.

…….

Khai Phong phủ, một mảnh cảm tình bi thương.

“Công Tôn tiên sinh, đã có tin gì của Triển hộ vệ ?” Chỉ thấy người mở miệng hỏi khuôn mặt ngăm đen, vẻ mặt nghiêm trọng, ở mi tâm có thể nhìn thấy dấu vết hình bán nguyệt, vốn đang gắt gao nhíu lại một chỗ, là Bao Chửng của Khai Phong phủ.

“Đệ tử vô năng, việc Triển hộ vệ mất tích đến nay đã hơn ba tháng, hiện là vẫn chẳng thể thám thính chút tin tức gì … chỉ sợ là … ” Công Tôn Sách nói đến đây, đã là không thể tiếp tục.

“Bản phủ tin tưởng Triển hộ vệ cát nhân được trời phù hộ … ” Bao Chửng mặc dù nói thế, nhưng trong lời nói cũng tỏ ra biết rõ tự tình. “Ai … Triển hộ vệ thân nhập công môn, kính trọng bản phủ, Công Tôn tiên sinh cùng bốn vị huynh đệ kia, cũng không nghĩ … Hôm nay là vi phụ hại hắn …”

Trong sảnh lớn chỉ còn lại bốn người, nghe xong đã có kẻ không nhịn được nước mắt.

“Đại nhân … chúng ta đều hiểu lầm Triển đại nhân … ” Triệu Hổ hồi tưởng ngày đó mình theo Bạch Ngọc Đường cùng vài người nữa tới truy bắt Triển Chiêu, không khỏi đau lòng.

“Đúng vậy …. Hoàng Thượng đã hạ chỉ, nhất định phải đem Triển hộ vệ tìm trở về … Sống phải gặp người, chết, phải thấy xác … ” Bao Chửng chậm rãi nhắm mắt, liền tựa như cảm thấy có người thanh niên đứng bên cạnh mình đang tao nhã mỉm cười, đem hết thảy khổ đau tan biến.

“Đại nhân, có nên báo việc này cho Bạch thiếu hiệp ?” Công Tôn Sách âm thầm suy nghĩ, nhớ tới kia Bạch Ngọc Đường cũng là hiểu lầm Triển Chiêu, liền hỏi.

“Không cần. Bạch thiếu hiệp tháng sau đã thành hôn, việc tìm Triển hộ vệ là phận sự của Khai Phong phủ, không tiện đến quấy rầy … ” Đứa nhỏ, bản phủ đã đáp ứng ngươi, sẽ không nuốt lời. Từ nay về sau, không để kia Cẩm Mao Thử nhìn thấy người cũng như nghe được tin tức của Khai Phong phủ … Bản phủ chỉ hi vọng, ngươi có thể bình an …

 

– Liễu Duyến Thượng – Hoàn –

 


17 responses to “[Thử Miêu] Liễu Duyến – Thượng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

- Touken Ranbu Hanamaru -

"Chào mừng đến với đại bản doanh của muôn hoa."

露普のファン

And if you're ever less than certain / I will be your Iron Curtain / I will be your Berlin Wall / And I will never fall

Onishiro

Tổng hợp doujinshi về Hoozuki x Hakutaku

Nhà Hàng Gấu Mèo

[ S ở t h ú c ầ u v ồ n g ]

Nguyệt Lai Hương

Đồng ruộng thắm sắc hoa bờ ấy. Thong dong, chớ vội quay bước về...

Hồ Ly Sơn Động

Sasuke Universe ahihi :">>>

Thử miêu vương đạo muôn năm.

Có tương ngộ, có phân li, hận bất tương phùng. Thoáng yêu thoáng hận như gió thoảng mây bay. Cười ngạo nghễ, khóc bi ai, đời có lúc vui, có lúc buồn. Ai cùng ta đồng sinh cộng tử...!!!

~ Động lười ~

...............Home sweet home ..................

Khai Tâm

Thanh thanh tử câm, du du ngã tâm. Đãn vi miêu thử, trầm ngâm chí kim.

%d bloggers like this: