[Thử Miêu] Sở Thiên Bích

Edit: Trạch Diễm (Thực hiện vì sở thích cá nhân. Lang thang tìm được cái đoản này, cũng đã quên mất nguồn nó ở đâu rồi T~T, đến tác giả cũng chẳng có để tìm lại. Edit và beta một cách tùy hứng và bột phát nên mong mọi người nhẹ tay)

 

Hình ảnh chôm chỉa được, thấy nó cũng hợp ==’

 SỞ THIÊN BÍCH (1)

 

Thanh y nhân lững thững bước tới, đứng trước cửa tửu lâu, ngẩng đầu nhìn tấm bảng hiệu. “Yêu, gia, thỉnh ngài vào bên trong”. Tên tiểu nhị lanh lợi thoáng nhìn qua người mới tới, y phục tuy bình thường, nhưng kia khí độ tuyệt không phải tầm thường, liền vội vàng cúi đầu khom lưng đưa người lên lầu hai. “Gia, ngài đến có việc gì ?”.

 

Người ngồi xuống cạnh bàn, tóc mai đã nhiễm mấy phần phong sương mỏi mệt, đoán chắc cũng đã qua tứ tuần. Khi mở miệng, thanh âm thoáng trầm thấp, lại vô cùng nhu hòa. “Tiểu nhị, chưởng quầy nhà ngươi có còn ủ rượu quế hoa ?”.

 

Tiểu nhị khẽ cười. “Gia, nguyên lai là khách quen, tiểu nhân sẽ mang rượu đến, không biết ngài muốn nhiều hay ít ?”.

 

“Một vò là được”. Người nọ đáp. Tiểu nhị trong nháy mắt đã nhanh nhẹn lấy rượu tới, nhân tiện mang theo hai phần đồ nhắm. Ngoài cửa sổ, mặt trời ngả dần về Tây, hoàng hôn dần buông, người trong khách điếm cũng nhiều hơn. Tên tiểu nhị xin phép, xoay người rời đi vội vã. Mà người nọ, bưng chén rượu lên, nhưng không vội uống, ánh mắt hướng về phía bên cửa sổ.

 

Bên ngoài, xa xa là dãy núi mang thanh sắc, trập trùng uốn lượn theo đường chân trời. Mặt trời khuất dần sau núi, đem làn thu thủy nhuộm thành màu đỏ, như ánh lửa bập bùng chen lẫn sắc vàng óng. Dòng nước uốn quanh, men theo dãy núi nhấp nhô, trong suốt không gợn chút vẩn đục.

 

Tửu lâu này được dựng nên vốn là nơi tụ họp của đám thương nhân buôn bán, dưới lầu có một cô nương hát xướng, khuôn mặt ẩn sau lớp sa liêm, khẽ gảy đàn mà cất lời. Thanh điệu réo rắt mơ hồ truyền tới lầu hai: “Miểu miểu thiên nhai quân khứ thì, phù vân lưu thủy tự tương tùy, nhân sinh nhất thế trường như khách, hà tất kim triêu thị biệt li —” (2)

 

(Người đi chốn thiên nhai mịt mù, phù vân lưu thủy cũng theo cùng tùy, nhân sinh một đời nếu dài như người lữ khách, vậy vốn sớm nay hà tất là biệt ly.)

 

Thanh y nhân nhấc chén rượu, một hơi cạn sạch, lại hơi chếnh choáng, ngây ngẩn nhìn thứ chất lỏng mát lạnh sóng sánh trong chén đến xuất thần. Thật lâu sau, hắn đưa cho tiểu nhị một nén bạc mà nói: “Đến, cho ta thêm một vò rượu nữa”. Sau đó cũng không lưu tâm mà đứng dậy, xách theo vò rượu mà rời khỏi.

 

Đi dọc theo dòng nước nguồn chảy xiết, đám lau sậy lùm xùm bên bãi bồi ngập nước, dòng suối chảy róc rách ánh lên ngân quang, cát theo gợn nước mà lưu động, chậm rãi cuốn đi. Thanh y nhân đặt chén trên mặt đất, ngồi xổm xuống mà vốc nước. Cũng nhớ tới rất nhiều năm về trước, người nọ cũng là ở bên bờ sông vốc nước, cười hướng chính mình mà hắt tới.

 

Chậm rãi hướng đến đỉnh núi, thanh y nhân tới sườn núi khi trăng đã treo trên nền trời huyền hoặc. Ánh trăng lạnh lùng quải niệm, chiếu rọi khắp đất trời, hằn in bóng hình trên núi sông. Nâng tầm mắt mà nhìn lại, dòng nước ào ạt tựa thác đổ, như đao như kiếm, cuốn theo toái thạch xuống vực sâu thâm trầm.

 

Vầng trăng dần treo cao làm dãy núi ẩn ẩn tử sắc, ánh trăng tỏa xuống trên đầu, làm cho những sợi tóc mai phất phơ bên thái dương càng ánh thêm tia ngân quang. Thanh y nhân tùy ý ngồi dưới một tàng cây, ngẩng đầu nhìn trăng.

 

Rất nhiều năm về trước, cũng là một đêm tịch mịch, chính mình tựa gốc đại thụ ngắm ánh trăng, người nọ lại bay đến. Khi đó, quả nhiên nguyệt quang như thủy, lưu thủy như thiên. Mà hiện giờ, phong cảnh rõ ràng giống hệt năm xưa. Bất quá, người uống rượu thưởng trăng lại chẳng thể kiếm tìm.

 

Thanh y nhân mở vò rượu, hắt một nửa dưới tàng cây, còn lại ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Rượu khẽ theo khóe miệng, xuôi xuống thái dương vốn đã tái nhợt.

 

Khóe miệng nhếch lên thành một mạt cười, vô thanh vô tức, thanh y nhân tiện tay ném đi bình rượu, dựa vào thân cây mà khẽ khàng khép mắt. Rượu này, cùng năm đó, đạo vị giống hệt nhau.

 

Chính là, dục mãi quế hoa đồng tái tửu, chung bất tự, thiếu niên du. (3)

 

(Muốn mua hoa quế cùng chở rượu, chung quy vẫn không giống thời thiếu niên xưa.)

 

Huống chi, bên cạnh đã chẳng còn thân ảnh màu trắng quen thuộc kia.

 

– Hoàn –

(1): Sở Thiên Bích: Trời phương Nam vẫn xanh.

(2): Bài thơ “Tống Ôn Đài” của Chu Phóng.

送溫臺 朱放 

眇眇天涯君去時, 
浮雲流水自相隨。 
人生一世長如客, 
何必今朝是別离。

Miễu miễu thiên nhai quân khứ thì, 

Phù vân lưu thuỷ tự tương tuỳ. 

Nhân sinh nhất thế trường như khách,

Hà tất kim triêu thị biệt ly.

Dịch nghĩa (Bạn vốn dốt văn nên chỉ có thể dịch nghĩa):

Người đi chốn thiên nhai mịt mù,

Phù vân lưu thủy cũng theo cùng tùy,

Nhân sinh một đời nếu dài như người lữ khách,

Vậy vốn sớm nay hà tất là biệt ly.

Diễn xuôi:

Bằng hữu, ngươi muốn tới thiên nhai xa xôi cách trở, ta chẳng thể cùng ngươi bầu bạn, thế nhưng mây bay trên trời, nước chảy dọc đường, chúng sẽ theo ngươi mà đi. Nhân sinh vốn ngắn ngủi, con người thường vội vàng. Trời đất luân chuyển cũng như người dưng qua đường. Nếu đã biết như thế, chúng ta đâu cần than thở cho thời khắc ly biệt hôm nay.

(3): Trích bài thơ “Đường Đa Lệnh” của Lưu Quá.

唐多令劉過

蘆葉滿汀洲

寒沙帶淺流

二十年重過南樓

柳下繫船猶未穩

能幾日

又中秋

黃鶴斷磯頭

故人曾到否

舊江山渾是新愁

欲買桂花同載酒

終不似

少年遊

 

Lô diệp mãn đinh châu

Hàn sa đái thiển lưu

Nhị thập niên trọng quá nam lâu

Liễu hạ hệ thuyền do vị ổn

Năng kỷ nhật

Hựu trung thu

Hoàng hạc đoạn ki đầu

Cố nhân tằng đáo phủ

Cựu giang sơn hồn thị tân sầu

Dục mãi quế hoa đồng tái tửu

Chung bất tự

Thiếu niên du.

 

Bản dịch thơ của Nguyễn Chí Viễn:

Lau sậy khắp Đinh châu

Bãi cát nước không sâu

Hai chục năm quay lại Nam lâu

Dưới liễu buộc thuyền còn chửa chắc

Mấy ngày nữa

Lại trung thu

Hoàng hạc dứt ky đầu

Cố nhân chăng có tới

Nhìn non sông như gợn tân sầu

Muốn kiếm quế hoa cùng chở rượu

Vẫn khác lúc

Thiếu niên du.

Như là, hai mươi năm sau tái kiến, giống khi còn trẻ mua rượu quế hoa cùng thưởng. Vẫn đạo vị hệt như vậy, nhưng thời thế đã chuyển dời, tâm tình chẳng còn như xưa.

 

 

 

 


12 responses to “[Thử Miêu] Sở Thiên Bích

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

- Touken Ranbu Hanamaru -

"Chào mừng đến với đại bản doanh của muôn hoa."

露普のファン

And if you're ever less than certain / I will be your Iron Curtain / I will be your Berlin Wall / And I will never fall

Onishiro

Tổng hợp doujinshi về Hoozuki x Hakutaku

Nhà Hàng Gấu Mèo

[ S ở t h ú c ầ u v ồ n g ]

Nguyệt Lai Hương

Đồng ruộng thắm sắc hoa bờ ấy. Thong dong, chớ vội quay bước về...

Hồ Ly Sơn Động

Sasuke Universe ahihi :">>>

Thử miêu vương đạo muôn năm.

Có tương ngộ, có phân li, hận bất tương phùng. Thoáng yêu thoáng hận như gió thoảng mây bay. Cười ngạo nghễ, khóc bi ai, đời có lúc vui, có lúc buồn. Ai cùng ta đồng sinh cộng tử...!!!

~ Động lười ~

...............Home sweet home ..................

Khai Tâm

Thanh thanh tử câm, du du ngã tâm. Đãn vi miêu thử, trầm ngâm chí kim.

%d bloggers like this: